Mẹ xin lỗi Xoài
Mẹ xin lỗi em bé thiên thần của Mẹ.
Sáng nay Mẹ mệt quá, tâm trạng Mẹ rất tệ. Mẹ nhắn tin với Ba, Ba không những không an ủi còn nói những câu rất chán. Mẹ buồn và mệt mà Xoài lại dậy giữa giấc, bế ru mãi Xoài không ngủ lại nên Mẹ nản, cho Xoài nằm 1 mình trong phòng.
Mẹ qua phòng bên này nằm được 5 phút, thấy có lỗi nên Mẹ lại qua với Xoài. Thấy Xoài tự dưng Mẹ lại khóc òa lên. Và Xoài cũng òa lên. Nức nở. Mếu máo.
Ngay giây phút ấy Mẹ biết Mẹ sai rồi. Xoài có lỗi gì đâu mà Mẹ bỏ mặc con một mình. Xoài có lỗi gì đâu mà Mẹ lại khóc để ảnh hưởng đến tâm lý của Xoài.
Mẹ xin lỗi Xoài, trước đây Xoài nhiều lần chứng kiến Mẹ khóc nhưng Xoài thấy ngộ nên cười hề hề. Còn hôm nay, vẻ mặt khóc òa mếu máo đó của Xoài khi thấy Mẹ khóc, Mẹ sẽ không bao giờ quên. Dù Mẹ đã bế Xoài lên và liên tục xin lỗi con, thì Mẹ vẫn muốn viết bài blog này để xin lỗi con lần nữa. Con gái của Mẹ là em bé nhạy cảm lắm, con cảm nhận được cảm xúc, tâm trạng của Mẹ nên cũng buồn theo phải không con?
Sau này dù có buồn, mệt và đau đớn thế nào, nhất định Mẹ sẽ không để cho con gái yêu của Mẹ thấy Mẹ khóc. Mẹ sẽ cố gắng trở thành chỗ dựa vững chắc và ổn định cho con. (Như cái cách Bà Ngoại đã làm bến đỗ bình yên cho Mẹ dù Ông Ngoại có bất ổn thế nào).
Lớn lên bình yên con nhé. Mãi yêu con.