Quá mệt
Những ngày này Xoài làm Mẹ mệt mỏi quá đi Xoài ơi. Sao con cứ khóc cứ quấy cứ cào cấu Mẹ cứ đè lên người Mẹ tát vào mặt Mẹ, toàn làm những thứ khiến cho mẹ thấy không đau về thể xác thì cũng đau về tinh thần.
Thực sự là mẹ mệt mỏi lắm rồi, Mẹ cũng đã cố gắng bày trò chơi tương tác với con, chơi với con, trò chuyện với con, đùa giỡn với con, đè nén hết mọi cảm xúc tiêu cực của Mẹ xuống chỉ để chiều theo ý con. Nhưng như thế nào thì mới đủ đây, mẹ đau lợi, đau đầu lắm, Mẹ cũng là con người, Mẹ biết mệt mà.
Muốn cho con đi học sớm thì Ba không chịu, Ba không phải trải qua đầy đủ những gì Mẹ trải qua, Ba đâu có bị con bám dính như Mẹ. Mẹ cảm thấy Mẹ cô độc lắm Xoài à. Thậm chí bây giờ Mẹ cũng không dám kể lể hay tâm sự với Ba là con quấy như thế nào, bởi vì mẹ sợ ba lại cáu lên, lại bất lực, lại đá ghế đá bàn trong nhà.
Gần 1 tuổi, cô bé vui vẻ độc lập hay cười của Mẹ đâu rồi? Mẹ cảm thấy mọi niềm tự hào và niềm hy vọng của Mẹ tan biến hết.

Khóc quấy ko lý do, dù cố chơi với con dỗ con chỉ cần ko vừa ý 1 chút là con lậo tức khóc lóc
Ngủ cũng ko chịu ngủ độc lập, cứ gào khóc đòi Mẹ. Mẹ xót con khóc qua nằm cùng thì phá chứ ko chịu ngủ. Con cứ phá và quấy khóc kéo dài cả 45p mẹ bị căng thẳng đến mức khi ru con ngủ xong rồi Mẹ vẫn không thể thả lỏng mà ngủ được.
Không có bữa trưa nào mà được ăn uống cho thong thả đàng hoàng vì con cứ bám dính lấy. Thời điểm này mẹ bất lực rồi, Mẹ đành phải mở tivi cho con ngồi coi để Mẹ được thở. Không ai thương mình cả chỉ có bản thân mình tự thương và cứu lấy mình thôi.
Lạy chúa, xin cho con sức mạnh, con không thể chịu đựng nổi nữa.